Người chị dâu tôi | Chân trời cũ | Hồ Dzếnh | Aviationaustralia.asia

Bầu trời cũ

Dòng máu Trung Quốc chảy qua ba người chúng tôi không hề thuần khiết.

Người lo lắng nhất trong ngày mất tích có lẽ là bố tôi. Triết học qua khói thuốc phiện, cà phê chè Tàu, ông cha ta thường nói:

– Một trong ba người sẽ trả nó về quê bằng cách nào!

Chính anh trai tôi đã làm công việc phục hưng chủng tộc thuần Hoa bằng cách kết hôn, sau bốn năm tìm hiểu, một phụ nữ Trung Quốc đặc biệt. Niềm tin tưởng này bắn từ bên kia biển khiến bố tôi vuốt râu cười khoái chí, trong khi mẹ tôi cảm thấy vui mừng. Sau đó, bất chấp sự phản đối nhỏ nhoi của người phụ nữ phương Đông yếu đuối, chị tôi đã sống dưới mái nhà cùng chúng tôi, người sau này đã chứng kiến ​​những tháng ngày đau buồn của cuộc đời chị, tôi muốn miêu tả điều này bằng một bút pháp tả thực.

Hỡi chị! Nếu số phận bắt bạn phải làm dâu bể khổ, ế chồng, lăng loàn thì hãy chấp nhận ở đây lời an ủi, đối với Tài thì nỗi khổ của mình được san sẻ phần khác.

*

***

– Ừ, vậy thì vui vẻ. Mẹ vợ của bạn sẽ trở lại sớm!

Mẹ tôi đổ gạo đã vo sạch vào hũ, nhìn tôi cười buồn. Từ ngày anh tôi đi lấy chồng, mẹ tôi buồn bã suốt ngày. Vì mẹ tôi đã nghĩ đến chuyện cưới xin của anh tôi rồi, và mẹ chồng tôi phải là người biết chịu trách nhiệm, biết xay gạo, xới cơm, quán xuyến mọi việc trong nhà. Tôi còn nhớ ngày đưa di ảnh của anh chị, mẹ tôi thở dài:

– Chỉ có từ này mới được tìm thấy!

Tôi nhỏ con nên dễ hình dung. Tôi cứ tưởng mẹ chồng là một thiếu nữ xinh đẹp, xinh đẹp, đầu tóc xõa nước hoa. Năm sáu lần tôi cầm bức ảnh được gửi từ Trung Quốc về cho tôi và tôi hạnh phúc vì sắp được trở thành em gái với một người phụ nữ Trung Quốc cao quý, người yêu tôi và cho tôi rất nhiều tiền. Nhưng thật ra, mẹ chồng tôi đẹp, nói bà đẹp thì đúng hơn.

Với đôi má ửng đỏ và ánh mắt bối rối như vừa trải qua bi kịch chia ly, chị tôi nhìn chúng tôi, chị nhớ nắm tay đứa trẻ, quan sát người làm bạn với đồ đạc trong nhà. Lúc đó mẹ tôi không có ở đó. Chỉ có bố tôi yếu ớt ngồi trên cây gụ và mỉm cười. Tôi đã dám đến gần cô ấy. Cô ấy vui vẻ vuốt tóc tôi và đặt vào tay tôi hai chiếc dimes. Tôi ngày càng yêu chị hơn, ôm ấp chị suốt ngày. Dường như mẹ chồng tôi sống trong tình trạng bị mọi người thờ ơ, ngoại trừ anh trai tôi – chồng bà – và tôi, những người mà chúng tôi dành cho bà một phần lớn mối quan hệ gia đình.

READ  Năng lực là gì? Vai trò của từ điển năng lực trong doanh nghiệp | Aviationaustralia.asia

Ngay cả anh Hai của tôi cũng từng nói với tôi rằng:

– Anh cứ gần cô ấy hơn, em ghét lắm!

Bất cứ khi nào anh trai tôi mắng tôi, tôi lại đưa ra đồng xu mới của mình:

– Này, nhìn này, cô ấy đẹp quá!

Em gái tôi sống trong cú sốc gần hai tháng. Một hôm đi học về, tôi ngạc nhiên khi thấy em vừa xay gạo, vừa thở hổn hển lấy khăn lau trán. Tôi tức tốc chạy vào bếp và tức giận hỏi mẹ:

– Tại sao mẹ bạn lại bắt bạn phải xay gạo? Chị Ca không thường làm những việc như vậy!

Mẹ tròn mắt.

– Không quen thì không nên làm? Tôi mua mẹ chồng tôi không phải để thờ!

Tôi bực lắm, định cãi lại nhưng đang nghĩ đến đòn roi của đám mây, tôi lại thôi. Thực ra mẹ tôi không phải là người xấu. Sự sốt sắng mãnh liệt kể từ khi tôi lấy bố tôi, và tình yêu mẹ chồng nàng dâu độc ác ẩn sâu trong lòng người bảo thủ, là hai lý do chính khiến mẹ tôi khinh thường những người không làm ra lẽ thường tình.

Mẹ chồng thông minh, chậm chạp làm gì cũng được. Từ chiếc váy hoa và đôi giày trần, chị tôi nhu mì thay chiếc váy màu chàm sẫm và đôi giày da trâu mà chị không bao giờ cởi ra. Khó khăn nhất là những tháng đầu tiên, khi em gái tôi không thể nói tiếng Việt rất tốt. Nhớ lại thử thách này, chị tôi nhắc lại:

– Tốt hơn hết chú nên im lặng đi chú.

Gia đình tôi thuộc diện hộ nghèo, cơm thường là khoai lang để đỡ cơm. Nhưng tôi có thể ăn cơm trắng. Thật không may, nấu nồi cơm ngon mà tôi ăn hoài, là công của chị tôi, một cô gái người Hoa từng sống trong gian hàng. Một hôm tôi ăn rất nhiều đồ ăn và tôi đã nói đùa với cô ấy.

– Em sẽ ăn hết đồ ăn cho anh chứ?

Chị tôi ăn thật, chị ăn rất nhiều nhưng với thái độ sợ hãi khiến tôi nghĩ rằng chị đã thèm cơm trắng từ lâu. Kể từ đó, tôi kín đáo để một hai cái bát trong nồi và mãi mãi, mẹ chồng tôi ăn chúng một cách trân trọng!

Em gái tôi khóc rất nhiều, cô ấy khóc cả ngày. Cô ấy thường nói với tôi bằng một giọng vô tư:

– Mẹ mắng nhiều lắm con ạ!

Tôi còn nhỏ, tôi không biết phải can thiệp, an ủi như thế nào, ngoài việc khóc lóc với chị gái. Tôi biết rõ đàn bà, đàn bà buồn lọc từng hạt nắng, như nắng từng giọt hoàng hôn vương trên mái tóc. Nhìn cô ấy ngồi tất bật làm những công việc thường ngày mà có lẽ trước đây chưa bao giờ nghĩ cô ấy sẽ can thiệp, tôi thấy xúc động, buồn … Tôi nghĩ đến Trung Quốc, Trung Quốc và Mạnh chàm quạp là một trong bốn quốc gia, quốc gia mà tôi có. không biết!

READ  Đọc hiểu Cuộc sống không giới hạn (Nick Vujicic) | Aviationaustralia.asia

– Chiều tối rồi con ơi, thắp đèn mà đọc!

Ồ tốt! Tại sao khi viết những dòng chữ này, lòng vẫn như hoang mang, gió tối bận rộn khóm tre, ngọn lửa bập bùng trong đêm vô tận! Tôi đã nghiên cứu kỹ nó dưới ngọn đèn khi đó, nhưng bây giờ, nhìn lại những gì đã xảy ra trước đó, tôi ngạc nhiên khi thấy có sự xuất hiện của một giấc ngủ xa xôi, buồn bã, đầy ý nghĩa nào đó. Em gái tôi … em gái của chồng tôi …

Tôi là người biết buồn sớm nên người đàn bà bỏ xứ ra đi đã trở thành chủ đề của bài thơ để tôi khóc nhuộm cả buổi bình minh vốn nên rất đẹp.

Hai năm sau, mẹ chồng tôi sinh đứa con đầu lòng thì bố tôi mất. Mẹ tôi đã yếu, gia đình càng thêm hư hỏng. Tôi có thể đến trường một mình. Em gái tôi về quê làm ăn. Ngày đưa cả nhà ra ga rời quê nghèo, tôi vừa khóc vừa nói với mẹ chồng: “Con ơi!

– Mẹ hãy về làm việc chăm chỉ cho con nhé. Tết về, tôi mua rất nhiều bánh cho các cháu.

Em gái tôi gật đầu, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.

Từ đó, tôi gửi thư về nhà mỗi tuần, thường là những lá thư khuyên mẹ tôi hãy rộng lượng với mọi người trong gia đình. Làm được điều này, tôi hy vọng sẽ vơi đi nỗi buồn của người mẹ chồng đang đau khổ khi tôi bỏ đi biệt xứ …

Mỗi khi có cơ hội về nhà, đối với tôi lúc đó, tôi đã được thả ra khỏi nhà tù thành phố, nơi tôi chỉ có thể mơ về một người phụ nữ Trung Quốc khó tính. Tội nghiệp, khi nhìn thấy mặt tôi, mẹ chồng tôi chỉ biết đứng hình, vì xúc động mà nói hết lời. Tôi giấu mẹ những món quà của mẹ, có khi là lọ nước hoa, có khi là vài thước lụa. Em gái tôi từng phàn nàn:

– Bạn tốt với tôi. Tôi không biết phải tặng gì cho bạn bây giờ.

Vâng chị ạ, chị đã cho em món quà quý giá nhất là trái tim yêu thương, là chân lý xứng đáng. Và giờ đây, trong tâm hồn nhà thơ đã vùi trong cát bụi cuộc đời, cảm xúc chân thật đầu tiên vẫn tỏa sáng mãi.

Hầu hết thời gian, cô ấy nói với tôi:

– Bác ơi, trước đây cháu vui lắm. Cô là người duy nhất bị trói trong nhà quyền quý, giống như chú của cô ở trong nhà quyền quý.

Sau khi tôi nói vậy, em gái tôi lại bắt đầu khóc. Em gái tôi vừa khóc. Bữa cơm khoai, những ngày lam lũ khiến bà nhớ lại cảnh ngày gặp mặt.

READ  20 Bộ Phim Giúp Tìm Cảm Hứng Về Phong Cách Thời Trang | Aviationaustralia.asia

Những ngày nghỉ học hiếm khi xảy ra, vì vậy tôi thường chỉ ở nhà trong ba ngày. Mỗi lần tôi đi diễn tỉnh, chị tôi đều cho tiền, hoặc giấu trong túi, hoặc để dưới đáy thùng, miệng nói: “Anh ơi!

– Chăm chỉ học đi, rồi về dạy lại cho em.

Anh trai tôi vì làm ăn ở tỉnh nên năm nào cũng chỉ có thể về thăm quê vào dịp Tết. Không có hai ông lớn, chị tôi lại trở về cuộc sống khốn khó như ngày mới về nhà chồng. Tiếng cối xay lúa kêu to có khi đến hai giờ sáng, như tâm trạng cuộc sống nảy sinh lúc bấy giờ và trong lòng người.

Hai năm sau, mẹ chồng tôi trở thành phu nhân đặc biệt của Việt Nam. Trên cánh đồng làng Đông Bích rộng thênh thang, người ta thường thấy những chấm vải chàm in trên bầu trời mỗi sáng, lao động cần cù, lặng lẽ như một dấu hiệu của sự ngoan ngoãn, sống ngu ngốc.

Mẹ chồng tôi ngày trước khác hẳn. Bẵng đi ba năm trời, cháu thi nhau sinh ra, thi nhau sống nghèo, thi nhau nối sợi dây nhỏ gắn bó mẹ con với mảnh đất này.

Người phụ nữ đã từ bỏ và không bao giờ mong muốn trở lại quê hương của họ.

Em ra đời, em gấp sách lại, em vẽ ra hình ảnh một cô gái tội nghiệp, em gái của chồng, một cô gái chân chính chấp nhận em khi trái tim chưa biết âm điệu giả dối.

Sáu năm qua, tôi cố gắng nhắm mắt để xóa đi những vết đen của quá khứ, xóa hết ký ức của quá khứ.

Vài ba con chữ mỏng manh đôi khi rơi vào giá lạnh đời em, mang theo sức khỏe còn đọng lại góc trời xưa. Mẹ tôi đã già, bà sắp bảy mươi tuổi. Em gái tôi có thêm cháu, mắt cháu đã lâu tôi không gặp, đang mờ dần.

Tôi bước đi và ném tất cả những gì quý giá của trái tim mình vào những cuộc tình vô vọng. Tôi đã lãng phí tuổi thanh xuân của mình để nhìn những ngày xưa cũ sẽ đến, và tự hào rằng mình đã biết sống theo đúng tinh thần.

Trên ban công năm xưa, hình ảnh mẹ chồng tôi đang đứng đó, buồn bã trong chiếc áo dài màu chàm cũ, đôi mắt nhìn từ xa, bóng hoàng hôn không kéo dài bao trùm vạn vật.

Tôi sống cô độc và ích kỷ, trong khi mẹ già, mẹ chồng khó tính, cháu đau đớn vẫn sống theo nề nếp, lặng lẽ và cần mẫn.

Sáu năm! Xa quê hương đã sáu năm rồi mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ trở lại. Bệnh của mẹ tôi có khỏi không, tôi không biết, còn mẹ chồng tôi thì dù có nói dối thế nào cũng phải muộn, muộn rồi …

Tháng 4 năm 1938

Rút ra từ tập truyện ngắn Chân trời cũ.

Nhà xuất bản Nguyên Hà, Hà Nội, 1942.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud