Kính vạn hoa | Tải Sách Miễn Phí, Đọc Sách Online | Aviationaustralia.asia

“Đọc kính vạn hoatôi nghĩ Nguyễn nhật anh đã thể hiện sự quan tâm sâu sắc đến nhiều hoạt động của học sinh ở mọi lứa tuổi. Từ việc học kỹ thuật “Làm thơ” để ghi nhớ Toán, Lý, Hóa, Anh… đến sáng tác thơ, kể chuyện, thiết kế hình ảnh động để học các chủ đề Văn học, Lịch sử. Từ những câu hỏi phỏng vấn bóng đá, tambayoyi… trên sân trường đến những chuyến du lịch hè khám phá những nơi xa xôi. Từ quen biết (và yêu mến) họ hàng, thầy cô, đến những người thân đi làm đủ thứ nghề: buôn hàng rong, áo len, cascadeur, tôn giáo. Ngôi sao điện ảnh, Diễn viên nổi tiếng… Bạn đọc – Võ Hồng Quân, lớp 10C3, trường THPT chuyên Hà Nam – đặt Kính vạn hoa vào Kho vàng giáo dục, tôi muốn gọi đó là bộ. Sách Giáo dục Thiếu nhi “. (Tác giả Vân Hồng, Nguyên Tổng Biên tập Viết văn Kim Đồng – Tiền Phong chủ nhật, 22/9/2002)

Ma Kabari.

Tháng 4 luôn bắt đầu với những ngày hè nóng nực. Mỗi năm, trong thời gian này, mọi cư dân thành phố đều bị mất ngủ. Ngay cả khi cửa sổ mở, suốt đêm chúng tôi chỉ có thể thở một chút và mỗi sáng sớm, mọi người đều đã ngủ say.

Tất nhiên là bạn không thể thiếu một phần, nhất là tối hôm qua anh ấy đã dậy vào tối hôm qua để cố gắng đọc xong cuốn “Toán học ứng dụng trong cuộc sống” mà anh ấy đã mua tối qua.

Như thường lệ, sáu giờ rưỡi sáng, chuông đồng hồ vang lên. Nhưng bạn không phải lo lắng về việc thức dậy. Anh di chuyển trên giường với đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

Trong giấc mơ ban ngày, bạn cảm thấy

một người khác đang giữ chân anh ta. Rồi giọng cô nhẹ nhàng gọi:

– Dậy dậy!

Chàng trai mảnh khảnh không trả lời, cũng không nhúc nhích. Đương nhiên anh không dám mở miệng cho cô biết anh đã tỉnh lại.

– Đứng dậy! Tôi sẽ đi ngủ như thế này hoặc sẽ bị muộn học!

Lần này cô ấy không chỉ lắc, mà còn nắm chặt đế của mình.

Bạn nhắm mắt lại, bạn cố gắng chịu đựng. Nhưng cuối cùng thì anh ấy tệ đến mức phải hét lên:

– Cô ơi, cho con ngủ đi! Hôm nay tôi nghỉ học!

– Hôm nay là thứ tư!

Nhưng trường học của tôi đã đóng cửa trong một tuần. Vì vậy, chúng tôi được nghỉ ngơi.

Cô ấy rất ngạc nhiên.

– Trường cô sao lại bỏ cô đi lâu thế? Mùa hè ở đâu?

Bạn đã quên mất những dự định ban đầu của mình trong một thời gian dài. Anh ta ngồi dậy, giơ hai tay lên và giải thích:

READ  Thông tin tuyển sinh trường Cao đẳng Kỹ nghệ Dung Quất | Aviationaustralia.asia

– Ngành công nghiệp luẩn quẩn gần trường đang nhả khói mấy ngày nay. Các học sinh ho khan. Vì vậy trường học phải đóng cửa, chờ chuyển nhà máy!

– Khi nào thì họ chuyển đi? Cô cất giọng hỏi trong lòng.

– Tôi thậm chí không biết! – Trông anh như người lớn – Hiện tại hội đồng trường đang kiện ra thành phố, có lẽ vài ngày nữa họ sẽ ra đi.

Sau khi ngã xuống, thấy cô ấy đang suy nghĩ miên man, Quy quay lại giường. Nhưng cô ấy đã thấy. Cô ấy chạm vào chân mình và nói:

– Chà, cậu bé! Ngay cả khi bạn không đi học, hãy dậy sớm! Tôi không tập thể dục, bạn rất lạc quan!

Biết mãi không chịu được, Quý mỏng manh leo ra khỏi giường. Anh ta đi ra cửa và phàn nàn:

– Dậy sớm mới thấy buồn! Cứ để bé ngủ vui vẻ, bé sẽ mau lớn như Tiểu Long đã chỉ cho mình!

– Này, này, đừng nói nhảm như thế! – Bà nội tức tối gọi theo – Tiểu Long to gan lớn mật, phải dậy sớm tập thể dục vui vẻ hơn con!

Lúc này, bạn im lặng. Đầu tiên, anh sẽ nói với cô rằng Tiểu Long cũng thích nướng bánh trên giường như anh.

Mỗi sáng anh đều đợi hai đứa em mỗi người ngoáy một lỗ tai rồi mới định rời đi, nhưng cuối cùng anh cảm thấy không đúng khi nói bất cứ điều gì về bản thân để chứng tỏ bản thân, không phải là một việc làm tốt của họ. . , vì vậy anh ta nút lưỡi âm thầm có thể ra ngoài.

Khi đến phòng ngoài, bốn bề vắng tanh. Mọi người đã bỏ nhà đi từ lâu.

Bố đang dạy học. Mẹ đến cửa hàng. Anh Vũ và bé Diệp đi học. Cô bé Diệp học trường Họa Mi, nơi bố cô dạy học. Đúng lúc đó, trong nhà không có ai, chỉ còn lại có một mình nàng.

Sự im lặng khác thường mang đến cho bạn niềm vui sướng vô song. Tự dưng có cảm giác mọi thứ xung quanh đều kì dị đến lạ, giống như ngày xưa họ đeo mặt giả thì bây giờ lại được phép lộ mặt thật.

Quay đi quay lại, nhìn trong giây lát, ghi nhớ một điểm quan trọng, và nhanh chóng bước vào lớp của bạn.

Sáng nay, bạn cần bắt đầu thử nghiệm một trò chơi mới: trò chơi phun nước tuyệt vời. Nước trong một bầu có màu đỏ, khi phun vào một bên thì chuyển sang màu xanh lam. Nếu trò chơi này được chơi, chúng tôi đã có thể vượt qua mắt mình! Bạn đi cùng lôi ra hai chai sành trên kệ.

Hỗn hợp amoni clorua và natri hiđroxit được dùng làm thí nghiệm mà bạn thu được trong một thời gian dài. Hai chai sành đã được mượn từ phòng thí nghiệm của trường vào sáng hôm qua. Là học sinh chuyên Sinh, tự hào về môn Toán, Lý và Vật lý toàn diện, Quý Ròm thường được thầy cô cho độc quyền như: mượn và mang về nhà một số dụng cụ thí nghiệm để “nghiên cứu khoa học” về bản chất con người. Chắc chắn, vì sự cạnh tranh

READ  Hợp đồng nguyên tắc là gì? Tất tần tật thông tin có liên quan | Aviationaustralia.asia

Các bài kiểm tra bên ngoài khuôn viên trường học là không thể quản lý được và bạn sẽ nhận được cảnh báo thường xuyên. Trên thực tế, các chuyên gia đã cảnh báo anh ta không được sử dụng các hóa chất độc hại, đặc biệt là phốt pho, và không ai nên ngăn cản hoặc cấm hoạt động tình dục của anh ta.

Nếu có một người ngăn cản nó, đó là một người khác. Còn kẻ bây giờ đang mắc kẹt trong phòng, nhìn cái chai và cái chai nằm trên sàn mà chậc lưỡi:

– Lại chơi gì vậy?

Nghe giọng chị Quý hốt hoảng nhìn lên:

– Vâng, tôi đang làm một thí nghiệm khoa học! Bạn cố ý nhấn mạnh bốn chữ “thí nghiệm khoa học” để mong cô ấy thấy được tầm quan trọng của công việc mình đang làm mà không bị can thiệp.

Nhưng cô không rơi vào bẫy của mình. Cô ấy thực sự phải đối mặt.

– Tại sao bạn không mang những thứ này đến trường? Có nơi nào để làm những việc này ở trường không?

– Có mana! – Bạn khịt mũi – Nhưng đây không phải là một bài học…

– Chà là vậy! – Cô lắc đầu – Vậy vẫn là tai họa!

Nó khiến bạn tự hào về bản thân. Anh ta bắn vào cổ mình:

“Đây không phải là một trò chơi thưa ngài!” Tôi chỉ làm thí nghiệm khoa học!

Cô ấy đã cười:

– Bạn vẫn chống lại? Vì vậy, bạn không nhớ khi bạn suýt phá hủy một ngôi nhà với những kỹ thuật chữa cháy?

Nghe cô nhắc lại chuyện cũ, Quý Lùm chỉ biết rên rỉ uất ức. Cuối cùng, nó được dự định nghiên cứu và sản xuất một loại lon mạnh bằng bột natri cacbonat và giấm chua. Say sưa với công việc, Quý sớm rời nòng “đại bác” tiến thẳng vào ô cửa kính ngăn giữa phòng học và phòng ăn. Khi vụ nổ xảy ra, áp suất khí đã đẩy nút ra khỏi ống thủy tinh, đập vào tấm kính gắn vào một bức tường khiến nó rơi xuống đất.

Trời đã xế chiều, ngoài ra cô và bé Diệp ở nhà. Đang rửa rau ở sau bếp, nghe tiếng nổ và tiếng kính trong nhà, cô kinh hãi ném cả rổ rau lớn xuống sàn rồi ba chân bốn cẳng chạy vào, mặt bê bết nước.

READ  Mách bạn cách chia cột trong Word để có một văn bản đẹp | Aviationaustralia.asia

Cô túm lấy Tố Diệp đang ngồi quỳ trên bàn ăn, hai tay ôm lấy đầu anh, sợ hãi.

– Đây là gì? Đây là gì? – Cô ôm chầm lấy Diệp mà khóc vì sợ hãi.

Khi thấy Quý gầy gò từ trong phòng bước ra, cô chạy đến nắm lấy tay anh.

– Có chuyện gì với người điếc vậy, cậu bé?

– Không! – Chàng trai mảnh khảnh đang cố gắng thực hiện công việc thường ngày – Chỉ… thôi…

Thấy bạn cứ sụt sùi mãi cô mới thở dài.

– Chỉ là gì? Tại sao bạn nói như một con cá trong số các bạn?

Chạm vào:

– Tôi đang cố lấy ra… một khẩu súng mới!

– Ôi chúa ơi! – Cô ta lắc đầu kinh hoàng – Bà cô, súng và súng trường! Bạn không giết cả lũ!

Hôm đó, bạn phải nhờ cô và Diệp xả nước cho mình, cả hai đều muốn giấu. May mắn là khi bố mẹ em dọn xong mảnh kính vỡ thì bố mẹ em cũng về. Và tất nhiên khi mọi người phát hiện ra chiếc ly bị thất lạc, cô ấy là người đến lấy mọi thứ cho bạn. Cô vừa nói vừa lau kính, cô sơ ý để rơi xuống đất. Vậy nên bố mẹ đừng bận tâm hỏi han hay nghiên cứu nữa nhé!

Giờ nghe cô ấy nhắc lại, Quy Nhơn bàng hoàng. Nhưng khi anh ta ngoan cố không chịu nghe lời, cô tức giận và nói với cha mẹ mình, và anh ta gọi cô là một con lừa hỏng.

Suy nghĩ ưu khuyết một lúc, Quý lặng lẽ đặt chai rượu trở lại giá. Gói hóa chất được đóng vào hộp các tông. Nó kết thúc ở đâu đó ra khỏi nhà.

– Này, này, bạn đi đâu vậy? – Giọng cô ấy đứt quãng.

– Mình về với Tiểu Long!

Trả lời mà không quay đi. Đôi chân gầy của cô ấy nhảy như một con ngựa. Anh nghe thấy giọng nói lo lắng của cô theo sau anh:

– Từ từ đi con! Không khôn ngoan vấp ngã bạn bây giờ!

Dù có ý tốt nhưng Quy Nhơn vẫn chưa chịu quỳ gối. Nó vừa chạy vừa cười, “Em là đồ ngốc! Em không phải là tiểu Diệp!”.

Ngay trước khi bạn nghĩ về điều đó, chân của bạn đột nhiên trượt trên vỏ chuối bị một người nào đó ném giữa đường, và anh ta nói: “Chà,” làm tôi bị thương.

Anh co chân lại và nhanh chóng quay cổ nhìn lại. Chà, nơi này nhiều cỏ quá nên cô ấy không thể nhìn thấy tôi! Quy cong vui vẻ nói, sau khi phủi bụi trên người, nghiến răng nghiến lợi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud