Chương 1 | Bỏ chồng | Hồ Biểu Chánh | Aviationaustralia.asia

Bỏ chồng

Đến tháng mười một, mùa mưa đã qua, gió lại thổi.

Ban ngày ở Sài Gòn tiết trời mát mẻ khiến người từ già đến trẻ đều có sức khỏe trong người nên ai ra đường cũng nở nụ cười ngọt ngào.

Tuy nhiên, Chí Thiện, năm nay 28 tuổi, đang làm kế toán cho một công ty thương mại lớn trên đường Kinh Lấp, khi đó, Chí Thiện đã tỉnh lại. Tôi rất tiếc vì công ty đóng cửa sớm, không cho tôi đi làm thêm. Cầm trên tay cuốn nhật báo, anh đi thẳng ra đường Pelerin để bắt xe buýt về Đa Kao. Vào xe thầy ngồi dưới ánh điện, mở tờ báo ra xem, không thèm nhìn người qua lại bên đường mà cũng không để ý đến người trên xe.

Đến Đa Kao, xe dừng lại, anh gấp cuốn nhật ký và xuống xe tránh xe máy, đi vào đường Paul Bert. Đến gần khu phố nơi anh sinh sống, anh thấy Sáu, con gái anh, đang đứng bên sợi dây điện, chơi với cháu Yến, năm nay 6 tuổi.

Sau đó cô giáo lại im lặng và bỏ đi. Yến gọi “bố” và chạy ra đón, ôm vào lòng thầy. Thầy cúi xuống ôm mặt hôn con, thầy đưa cho con một cuốn sách và một tờ nhật báo để con cầm, rồi nắm tay dắt con vào nhà.

Đèn trong nhà sáng choang, nhưng từ trước ra sau không một bóng người, không một tiếng động, một bóng người cũng không thấy.

Anh Thiện bỏ mũ ra hỏi tôi:

– Mẹ của bạn ở đâu?

– Mẹ nói mẹ sẽ vào Sài Gòn.

– Khi nào anh đi?

– Chiều đi.

Yến đặt cuốn sách và tờ báo của ngày hôm nay lên bàn viết, sau đó Shida đã chuẩn bị kỹ lưỡng và nói: “Anh đi lúc năm giờ.” Cô ấy nói rằng cô ấy đã đi lấy chiếc váy mà cô ấy đã đặt ngày hôm qua. Cô ấy bảo tôi ở nhà và gặp anh ”.

Ông. Thiên gật đầu rồi đi thẳng vào bếp. Trên bếp lửa tắt bếp, trên một tấm gỗ nhỏ gần đó xếp xoong, chảo, bát đĩa theo chiều ngang. Cô ấy là một đầu bếp mảnh khảnh, và cô ấy không có ở đó, và cô ấy nghe thấy cô ấy cười và nói chuyện ồn ào trong nhà bếp ở phía bên kia.

Ông. Thiên về phòng thay quần áo. Chốc chốc lại nghe tiếng Côn Yên từ phía trước hét lên: “Mẹ về rồi, mẹ về rồi”.

READ  Franchises là gì? Phân loại và vai trò của nhượng quyền kinh doanh | Aviationaustralia.asia

Anh ta mặc áo lạnh, khi bước ra đã thấy vợ mình là Ms.

Bà. Oanh trả tiền xe rồi vào trong, trên tay cầm một ngọn lửa nhỏ nhưng to, được gói bằng giấy trắng và buộc bằng sợi chỉ đỏ.

Anh Thiện nhìn vợ cười rồi hỏi:

– Tôi có phải đi lấy áo để hôn không?

– Vâng, tôi có một cuộc hẹn với Ms. Tối nay Tuyết đi dự tiệc tối dưới điện Xà Tây thôi, nên phải tìm một bộ váy mới để mặc, không phải bộ váy nhà cũ nào đi làm đâu. Này, cái váy mới họ may đẹp lắm, để tôi tự mặc thử xem. Thật không may, các thợ may hiện đang phải trả rất nhiều tiền.

Con Yến đứng bên kia, nhưng cô Oanh cũng không thèm nhìn, để cởi chiếc váy lụa trắng đang mặc ra, rồi soi gương và mặc một chiếc váy mới.

Anh Thiện đi tới, nắm tay tôi dắt đến chiếc ghế canapé cạnh bàn viết, bố tôi nhìn cô Oanh đang thử mua chiếc váy mới. Chiếc áo sơ mi màu thiếc được may kiểu dáng thời trang, bằng chất liệu cotton xanh, vừa phải, cô Oanh bận trên người, để lộ ra dáng người đẹp, vòng một nở nang, vòng eo, cặp mông tròn trịa, đôi tay.

Bà. Oanh hỏi chồng:

– Tôi có nghĩ mình trông đẹp trong chiếc váy màu này không?

– Xinh đẹp. Màu da của tôi là trắng, tôi phải mặc màu này.

– Và ý tôi là xem người thợ may có phù hợp hay không?

– Bình thường.

– Nó rất đẹp phải không?

– Vâng, điều này thật thông minh. Nếu đặt áo, tôi có phải đặt thêm quần nữa không?

– Đúng. Chiếc quần vẫn còn trong gói kia. Bây giờ tất cả phụ nữ đều mặc đẹp, tôi có thể may mà không cần áo sơ mi, và tôi bận rộn như địa ngục, đây là những gì phải làm.

Bà Oanh soi mình trong gương rồi nhìn chồng cười, nét mặt hớn hở, nét mặt bình thản.

Ông. Thiên nhìn vợ, trong lòng cũng vui mừng, trong đầu quên hết mệt mỏi ở công ty ngày trước, nhưng không nghĩ tới sự mệt mỏi mới sẽ đến trong thời gian ngắn, thời điểm thích hợp. anh ăn cơm, vợ anh đi chơi, con trai tôi ngủ.

Bà. Oanh bận thử bộ váy mới thấy ưng ý, lúc này cô mới cởi ra và nói với chồng:

READ  Tổng hợp mẫu hợp đồng cộng tác viên chuyên nghiệp nhất 2021 | Aviationaustralia.asia

– Tối nay anh tạm nghỉ viết văn để đi chơi với em nghe những nụ hôn.

– Anh có thể nghỉ ngơi. Viết tiểu thuyết thì phải viết hoài, ý tưởng mới lên dây cót, đừng nghỉ rồi nó đổ bể, truyện nát, làm sao hay được.

– Ồ, tốt hay xấu gì! Viết sách gì đăng báo, chúng tôi viết cũng được, miễn là đọc cho vui.

– Tại sao tôi phải nói như vậy! Dù làm việc gì cũng phải dùng trái tim. Ngày nay sách của tôi được đăng trên báo và được mọi người hoan nghênh, vì tôi dùng cả trái tim và khối óc của mình để làm được điều đó. Nếu mình thấy người ta thích mà bận, viết không hay, không dựng kịch tính, để người đọc chán thì làm sao thu hút được dư luận.

– Tôi không quan tâm đến bất cứ điều gì! Đến câu lạc bộ, đến sàn nhảy và chơi cho vui.

– Trong trò chơi, mỗi người có địa điểm yêu thích của mình, có người thích xem và hát, có người thích khiêu vũ, có người thích đá bóng, có người thích ngựa biển, có người thích bơi lội, có người thích đọc sách. Còn tôi, tôi thích viết sách. Trong suy nghĩ của tôi nó vẫn thế, không thể thay đổi được.

– Trong cuộc sống bạn phải biết tận hưởng cuộc sống để cuộc sống của bạn có ý nghĩa, đừng ngồi dưới ngọn đèn, ngày đêm xát giấy trắng mà sống vô ích.

– Tại sao nó vô ích? Tôi viết sách để đăng trên báo hàng tháng và kiếm được sáu mươi đồng bạc.

– Rất tệ!

– Tuy không nhiều nhưng nhờ làm thêm được bảy mươi đồng lương nên mấy năm nay gia đình không vướng bận.

Yến nắm tay bố và nói: “Bố ăn tối đi bố”. Tôi đói.”

Cô giáo Thiện gật đầu: “Ừ, để anh gấp đồ rồi ăn.”

Cô Oanh cau mày nói: “Sáu con quỷ làm gì mà ở nhà đói không chịu lấy cơm cho con ăn!”. Tôi nói với Ms. Thìn dọn cơm cho nhanh… Thôi, lát nữa tôi sẽ làm việc và chuẩn bị những thứ để lên kệ để không phải xếp hàng ”.

Cô cởi quần và bước vào phòng, mặc chiếc áo choàng tắm bằng lụa màu hồng bước ra.

Sơn Shida tiến lên nói: “Anh ơi, dì Nhinh chuẩn bị dọn cơm ở dưới nhà”.

READ  Tổng đài hỗ trợ Viettel telecom, hướng dẫn liên hệ hotline tổng đài Viettel | Aviationaustralia.asia

Bà. Oanh nói: “Ừ, dọn đi. Em ăn ba loại rồi chuẩn bị đi ăn quán, nếu anh chậm chân chỉ để em về muộn thì câu đố đã nằm ngoài tay em rồi:”.

Cô kéo ghế ngồi xuống, tháo bông tai ra lau rồi cười với chồng:

– Đôi bông tai lấp lánh nhỏ xíu mà không đeo được thì ngại quá. Tôi muốn hạt giống lớn lên một chút, nói với tôi vài năm, nhưng tôi bỏ qua luôn.

– Tôi muốn tự mua, vì không đủ tiền, tôi không biết phải làm thế nào.

– Hai bộ não sẽ tiêu tốn của bạn khoảng bốn năm trăm hoặc hơn.

– Anh có nhớ khi nào tôi lấy được số bạc đó hay không? Nếu mình có mà không mua cho mình thì cũng đừng trách nha.

– Mỗi lần tôi nói, tôi đều than phiền rằng tôi không có tiền. Chà, lần nào mua quần áo bông cũng không đeo ngọc trai mà hạt ngọc trai nhỏ như quần áo trẻ em, thật là kinh ngạc. Bạn có thể mua quần áo mà không cần giày.

– Tôi có giày.

– Ừ, anh ấy già rồi, mặc quần áo mới không hợp.

– Đầu tháng đem đi mua rồi.

– Việc được giúp đỡ là điều đương nhiên. Bây giờ nhiều quá, muốn mua cũng không kịp … còn có ví nữa, phụ nữ thì dùng túi mười đồng, còn mình thì cầm túi ba đồng, thật là kinh tởm. . .

– Bấm để đựng khăn, son hay đựng một ít tiền, không cần mua những thứ đắt tiền.

– Sử dụng những món đồ đắt tiền để trông sang trọng.

– Văn hóa hay không là tùy ở tôi, không phải những thứ tôi sử dụng có thể khiến tôi hài lòng. Ví dụ, một người lái xe ô tô hạng sang trúng số và mua một chiếc ô tô, nhưng chiếc xe đó không làm cho nó trở thành một chiếc ô tô hạng sang.

– Tôi đang nói về tuổi già! Trong cuộc sống này, mọi điều tốt đẹp đều được sử dụng cho hạnh phúc, bởi vì những gì trước mắt mọi người, kiến ​​thức hay học vấn không có hình dạng, không ai có thể nhìn thấy và tôn trọng nó.

Sư phụ Trần lắc đầu.

Dân Sáu nói với cô chủ là cô đã mang cơm đến rồi. Ông. Vợ chồng anh Thiện dậy dắt con vào trong nhà ăn cơm.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud